...chỉ có thể biết được nó bằng cách biến thành nó.
Upanishads
…
Mùa hè đó em đã tìm thấy thứ lời nói bị thất lạc đã bị kẹt giữa một triều đại đã mất. Cũng chẳng ai biết là đã bị kẹt cách làm sao, mà những lời ấy đã hóa thành chuyện kể, những lời nói lại được truyền đi từ những lời nói.
Mùa hè đó có người đến thuê ta đi nói về cách tìm kiếm những lời nói bị thất lạc. Ta nói tìm kiếm những lời nói bị thất lạc đã là khó, nói về cách thức tìm kiếm lại càng khó hơn, sợ không làm nổi.
Ngay trong đêm đầu tiên đến làng, lúc người làng kéo đến nghe ông lão hát, tôi với nàng trò chuyện với người này người nọ, và đã có được những kiến thức cơ bản về ngôi làng ấy.
Như một thứ định mệnh hài hước luôn phủ lên cái nhúm người cư ngụ nơi góc trời heo may gầy guộc. Cũng đủ cả những chi tiết núi sông để có thể dự vào hàng giang sơn gấm vóc, có điểu đây là thứ gấm vóc như còn nằm trong cuộc thể nghiệm của trời đất, cuộc thể nghiệm như một cách thức của tồn tại, có nghĩa, không còn thể ngiệm thì không còn tồn tại.
Sáng ra mới biết ngôi đình làng chúng tôi nghỉ qua đêm là nằm ngay đầu con đường vào làng. Từ trong xóm nhà vang lên tiếng quát tháo của người lớn, tiếng khóc của trẻ thơ, tiếng chó sủa, heo kêu…
Cho tới khi vị thần làng xuất hiện, chúng tôi mới biết đó là đình làng. Còn lúc bấy giờ, sau một ngày đường mệt lã, trời thì tối như mực, chẳng biết phía trước có xóm làng không, gặp được một ngôi nhà cửa ngõ trống tuênh như thế thì cứ vào nghỉ cái đã, bất kể là của ai.