...Chỉ có trời là lớn nhất -Khổng Tử
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

HẠNH PHÚC

 
   thơ Lưu Xuân Thanh - lời bình Huỳnh Xuân Sơn  

  


Hạnh Phúc

Tóc xanh ly tán

Đầu bạc bên nhau

Đường xưa dìu bước

Hoa bướm theo sau
 1996- Lưu Xuân Thanh

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

HOA TRÊN MỘ


thơ của Lưu Xuân Thanh
 
(tranh Tô Ngọc Vân)
       Mẹ nói với em, thương con trai
                bạch diện thư sinh ra đi có thể không về , nó vẫn cười hào sảng
       Mẹ bảo có người thấy anh hành quân ở núi ấy
   Biết anh ở nơi xa, chiều mẹ em đưa người lên núi Thiên Thai , chùa Hàm Long , Phật Tích , Tiêu Sơn 
         may gặp được thằng Tèo của mẹ
   Bao năm mẹ mòn mỏi anh vẫn biệt tin , mẹ bảo em sang sông chắc gì anh còn sống
  Ngày theo chồng em khóc , mẹ vỗ nhẹ lưng em và cười trong tiếng nấc : ngày vui sao lại khóc hả con
   em gục đầu vào ngực mẹ, tìm lại mặn nồng năm tháng cũ của anh
   Mẹ chẳng thể đợi anh hồi hương
           mẹ đã về trời ngày mười ba tháng bảy.


Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012

Số Phận Cợt Đùa ...


thơ của Lưu Xuân Thanh
 
 ( cứu trợ ảnh trên mạng)
 
    Bão táp cuộc đời  
          chẻ đôi ta ra hai phía không nhau 
   Em gót son lênh đênh ngàn trùng khơi tìm phù hoa nơi xứ lạ,
   anh khờ khạo ngủ mơ trên bức họa thời gian, gặm nhấm ảo huy hoàng, uống cạn tương lai rách nát.

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2012

Phác Thảo Một Cách Nhìn (I)



thơ của Người Gieo Hạt

Screenprint by Jean Dubuffet - Lion Heraldique, from Fables
Jean Dubuffet- Lion Heraldique,
from Fables


…Con người đặt vào bàn tay cho ta trái khổ. Người xa lạ. Người đi qua. Và đây là tiếng động vang xa trong sắc đồng cây gỗ. Hoa hồng và nhựa, quà tặng của bài ca. Và tiếng sấm, và tiếng sáo trong nhà…
SAINT JOHN PERSE

Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

THA DANH TỰ VĨNH

alt

Phiên âm:
       THA DANH TỰ VĨNH
Dân tộc viễn minh khắc tự danh
Ân tha huyết đảo dưỡng phồn sanh
Trung kiên dũng khí thiên không bội
Lạc Việt thừa truyền tí quốc anh.
             Canh Thìn niên lục nguyệt sơ nhất nhật
                            Nguyễn Thạc Điền

Thứ Tư, 25 tháng 7, 2012

Đôi Dép

thơ Nguyễn Trung Kiên

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng có thể thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Từ lúc ấy sẽ chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống phố bụi cùng nhau

Ta Đã Trải Qua Những Khoảnh Khắc Nhiễu Nhương

thơ của Người Gieo Hạt


alt
Odilon Redon-The Winged-
Man Aka The Fallen Angel

Một Bài Thơ Hay Chưa Rõ Tác Giả , Ai biết Xin Chỉ Gíao

    Ngày 31 tháng 5 năm 1999 trong chuyến tàu lửa từ ga Sài Gòn ra miền Trung. Một cử nhân tên là Đoàn Khải Minh , ngồi ghế kề tôi . Trong lúc tàu chưa khởi hành , cậu gọi mua một ổ bánh mỳ . Người bán lấy giấy gói chiếc bánh đưa cho khách . Ăn xong cậu ta định liệng tờ giấy xuống sân ga . Bỗng cậu ta ngừng lại , lấy tay vuốt tờ giấy báo, chăm chú đọc , rồi thốt lên : Trời ! Hay , tuyệt. Tôi tò mò nhìn mảnh giấy báo trên tay cậu ta . Mảnh giấy  báo bị xé không còn vuông vắn .Cậu ấy đưa tôi đọc .Tôi lặng người, bài thơ rất hay song bị rách phần đầu và cuối . Nên chẳng biết tiêu đề và tác giả là ai? Cậu Khải Minh xuống ga Nha Trang …
   Tôi ghi lại bài thơ và  xin quý vị nào là tác giả hoặc biết tác giả , kính mong chỉ giáo …
                LXT


    Không thể nào con quên được ngày xưa
    Cha ngồi quạt để mẹ ru con ngủ
    Cánh võng chao đổ mùa hè ra cửa
    Tiếng đàn ve đệm nhạc khúc à ơi .

Thứ Ba, 24 tháng 7, 2012

Những Ngọn Gio Mang Mùi Biển Mặn

thơ của Người  Gieo Hạt


Numeric Print by Robert Rauschenberg - earth summit 1992
Robert Rauschenberg -
Earth summit




những thứ đã tắt vào một ngày mùa thu nào đó những nghìn năm trước là đang nói trong ta,


này, bạn của ta có nghe thấy tiếng chân của người anh hùng đi chân đất nơi ngọn đèo có các vị thần tình ái ngồi chờ thế giới mang lại cho mình những trái tim biết thốt ra niềm trắc ẩn, các vị thần chỉ uống thứ ánh sáng buổi tinh mơ và chờ, còn người anh hùng thì vội vã vượt qua ngọn đèo heo hút đi làm sứ mệnh của kẻ ghi vào pho sử nhân loại đang được chép dở về trận đánh sau cùng

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2012

Học Dịch Kinh

thơ của Mai Chiêu Sương

alt
(Hình trên mạng)


Mỗi đêm học một trang Kinh Dịch
Đọc đi, đọc lại mấy mươi năm
Ba trăm tám bốn hào chưa ...thuộc
Sáu tư quẻ chủ... biến uyên thâm.

Giáp, ất, bính, đinh...dương kẹp âm,
Tý, ngọ, mẹo, dậu...bất chung đồng,
Ngôn, hành, tướng, mệnh...nhân tri diện
Vưu Hồn, Bí Trọng ai bảo trung???

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012

Chỉ còn tiếng gió tiễn đưa

thơ Nguyễn Thị Ngọc Hà

(Kính viếng hương hồn nhà thơ Trinh Đường).

Thế là tan kiếp phù du
Trả hồn về gốc Mù U quê nhà (*)
Trả đời nhang khói hương hoa
Trả hồng nhan giọt sương sa cuối trời 

Cõi này ngắn ngủi thế thôi
Đến chưa ấm chỗ đã rời chân đi

Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2012

Trầm Tích

thơ Phạm Mạnh Hiên
 
và từng thanh âm
lưới cuộn thành đá
bóng bụi mưa nứt vỡ
loài chim hoang thai
cắn cong ngực xoã xuống
dấu vết gọi đuổi mặt trời

Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2012

Lên chùa đĩnh đạc chữ Tâm

 thơ của Huỳnh Kim Bửu


 alt


Trăng lên mũi Tấn (1) là chiều
Bơ vơ xóm Đạo tàu tiêu gọi nồm
Sông trôi nên cát bồn chồn
Trăm năm rồi cũng nhập hồn cỏ lau.

Ký ức Bồng Sơn

thơ Nguyễn Thanh Mừng

Cái hồi trận địa Bồng Sơn
bóng chùm phượng vĩ van lơn mái chèo
bạn bè hun hút truông đèo
guồng chân như lá cuốn vèo trong mưa

Thứ Tư, 16 tháng 5, 2012

Không Đề


Nguyên tác: Lưu Tích Hư












Thứ Hai, 23 tháng 4, 2012

Thơ song ngữ Hán - Việt: “Cuối trời nhớ Lý Bạch”

 Nhân dịp kỷ niệm 1.300 năm (712 - 2012) sinh “Thi Thánh” Đỗ Phủ (712-770), một nhà thơ lớn thời Thịnh Đường; nhà báo - dịch giả Vũ Phong Tạo, xin “liều mạng” tặng bạn đọc một thi phẩm của Đỗ Phủ sáng tác tặng Lý Bạch, khi người bạn vong niên này bị thất sủng, bị lưu đầy: Thi phẩm “Cuối trời nhớ Lý Bạch” (song ngữ Hán - Việt).

Chân dung "Thi Thánh" Đỗ Phủ

Chủ Nhật, 22 tháng 4, 2012

Cố Hương


thơ Nguyễn Văn Hiếu
 

Đồng vắng cuối mùa gốc rạ trơ
Lơ phơ cò trắng đứng ven bờ
Cây đang bứt lá, trời đang rét
Mây xám dòng mương nước lặng lờ

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2012

Mảnh trăng xưa

  thơ Tạ Ngọc Liễn

  Mảnh trăng xưa hiện về tĩnh lặng
Ngôi nhà em ô cửa đâu còn

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012

Mưa Không Mùa

thơ Thanh Hải

Phố đêm về
Rơm rớm bụi mưa
Gánh nỗi nhớ trên vai
Mẹ đi về phía phố

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012

Không Có Gì Hai Lần

 thơ của wislawa Szymborska,



Trên 50 năm cầm bút, nhà thơ Ba Lan đoạt giải Nobel 1996, Wislawa Szymborska, sáng tác không nhiều, nhưng mấy trăm bài thơ của bà là những tinh hoa đã vượt qua sự chọn lọc khắt khe của tác giả